ã tưởng nó sẽ được trở về sống với chú Sirius, cha đỡ đầu và là người bạn thân nhứt của ba nó... Đó là điều tốt đẹp nhứt trên đời, sau điều siêu tốt đẹp là ba má nó sống lại với nó. Và mặc dù không có tin tức về chú Sirius thì coi như là tin lành, bởi vì điều đó có nghĩa là chú đã đào thoát thành công, nhưng Harry vẫn không thể không cảm thấy khốn khổ khốn nạn khi nghĩ tới mái gia đình mà lẽ ra nó đã có được, nhưng giờ đây hoá ra là điều không tưởng. 
Kết quả kỳ thi được công bố vào ngày cuối cùng của niên học. Harry, Ron và Hermione đều thi đậu tất cả các môn. Harry đã hết sức kinh ngạc khi thấy mình qua được môn Độc dược. Nó ngờ rằng cụ Dumbledore đã can thiệp để thầy Snape không thể cố tình đánh rớt nó. Thái độ của thầy Snape đối với Harry trong tuần lễ cuối cùng thiệt là đáng sợ. Hồi nào giờ Harry tưởng thầy Snape đã ghét nó hết cỡ rồi, nó không thể nghĩ là lòng ghét bỏ nó của thầy Snape còn có thể gia tăng được nữa, nhưng quả thiệt là thầy Snape đã ghét nó thêm nhiều lắm. Mỗi lần thầy Snape ngó thấy mặt Harry là một cơ mặt gần khoé cái miệng mỏng của thầy lại vẹo đi một cách khó chịu. Rồi mấy ngón tay của thầy cứ ngọ nguậy như thể chúng ngứa ngáy đòi đặt lên cổ họng Harry mà xiết lại. 
Percy được danh hiệu .N.E.W.Ts. (Viết tắt của Nastily Exhauting Wizading Test: Kiểm tra Pháp thuật tận sức) hạng tối ưu, Fred và George thì mối đứa cũng vớt được một cái bằng O.W.L (Viết tắt của Ordinary Wizading Level: Bằng Phù thủy thường đẳng). Trong lúc đó, nhà Gryffindor giành được chức Vô địch Nhà liên tiếp ba năm liền, nhờ đã chơi xuất sắc ngoạn mục trong giải cúp Quidditch. Và như vậy, khi buổi tiệc bế giảng niên học diễn ra tại Đại sảnh đường trang hoàng rực rỡ toàn màu tía và vàng, bàn ăn của nhà Gryffindor là ồn ào nhứt trong đám người cùng ăn mừng kết thúc niên học chung. Ngay cả Harry cũng tìm được cách ăn uống nói cười với những người khác để quên phứt đi chuyến tàu trở về với gia đình Dursley vào ngày hôm sau. 

oOo 

Khi chuyến tàu tốc hành Hogwarts rời nhà ga vào sáng hôm sau thì Hermione báo cho Harry và Ron một tin đáng ngạc nhiên: 
- Hồi sáng này mình đến gặp Giáo sư Mc Gonagall, ngay trước bữa điểm tâm. Mình đã quyết định bỏ môn Muggle học.. 
Ron nói: 
- Nhưng bồ đã thi đậu với kết quả ba trăm hai chục phần trăm mà!. 
Hermione thở dài: 
- Mình biết. Nhưng mình không thể chịu đựng nổi thêm một năm như năm nay nữa. Cái Xoay Thời Gian đó khiến mình phát điên lên được. Mình đã nộp nó lại cho Giáo sư Mc Gonagall rồi. Không có môn Muggle học và môn Tiên Tri, thời khoá biểu của mình lại trở về bình thường. 
Ron vẫn nói giọng quạu quọ: 
- Mình vẫn không thể nào tin được là bồ đã giấu tụi này chuyện đó. Tụi này cứ tưởng tụi này là bạn của bồ!. 
Hermione đanh giọng: 
- Mình đã hứa là không nói với bất cứ ai hết!. 
Cô bé nhìn quanh tìm Harry. Nó đang mải nhìn trường Hogwarts khuất bóng sau một trái núi. Phải đến những hai tháng nữa Harry mới lại được nhìn thấy ngôi trường thân yêu... 
Hermione buồn rầu nói: 
- Ôi, vui lên đi, Harry. 
Harry nói nhanh: 
- Mình không sao đâu. Chẳng qua là đang nghĩ đến những ngày nghỉ.... 
Ron nói: 
- Ừ, mình cũng đang nghĩ về những ngày hè. Harry, bồ phải đến và ở lại nhà mình chơi. Mình sẽ bàn với ba má, rồi mình sẽ gọi cho bồ. Bây giờ mình biết xài tiện thoại rồi.... 
Hermione nói: 
- Ron ơi, cái đó gọi là Điện thoại. Thiệt tình mình thấy sang năm bồ nên học lớp Muggle học. 
Ron chẳng thèm lý đến cô bé: 
- Mùa hè này là mùa cúp Quidditch Thế giới! Bồ thấy sao, Harry? Tới ở nhà mình đi, tụi mình sẽ cùng nhau đi xem. Ba mình vẫn hay được sở làm phát cho vé.. 
Đề nghị này có tác dụng kích thích Harry hưng phấn lên rất nhiều: 
- Ừ, mình dám cá là gia đình đó sẽ rất vui lòng để cho mình đi... đặc biệt là sau vụ cô Marge.... 
Cảm thấy vui lên nhiều, Harry cùng chơi đánh bài nổ với Ron và Hermione, và khi bà phù thủy đẩy cái xe bán đồ ăn thức uống đi ngang, Harry mua cho cả đám một bữa ăn trưa vĩ đại, trừ những món có sôcôla... 
Nhưng đến trưa thì cái điều làm cho Harry thực sự sung sướng mới xảy ra... 
Hermione ngó qua vai Harry, bỗng nhiên nói: 
- Harry à, có cái gì ở ngoài cửa sổ chỗ bồ ngồi vậy?. 
Harry quay đầu nhìn ra ngoài. Một cái gì đó rất nhỏ, màu xám, đang chập chờn khi ẩn khi hiện bên ngoài khung của kiếng. Harry đứng dậy để nhìn kỹ hơn và nhận ra đó là một con cú nhỏ xíu đang mang một lá thư lớn quá cỡ so với nó. Đúng là một con cú quá nhỏ, đến nỗi nó cứ chực lộn mèo trong không trung, cố chống chọi vật lộn với luồng khí tạo ra từ chuyển động quá nhanh của chiếc xe lửa tốc hành Hogwarts. Harry vội vàng kéo kiếng cửa sổ xuống, thò tay ra bắt lấy con cú. Harry cầm con cú trong tay mà có cảm giác như đó là một trái banh Snitch xù lông. Nó cẩn thận đem con chim vào trong toa xe lửa. Con cú thả lá thư xuống chỗ ngồi của Harry và bắt đầu bay lượn vòng vòng quanh toa xe lửa của bọn trẻ, rõ ràng là rất ư khoái chí vì đã hoàn thành công tác một cách mỹ mãn. Con cú Hedwig chóp chép cái mỏ với cái kiểu chê bai hơi cao ngạo. Còn con Crookshanks thì ngồi thẳng lên, đưa cặp mắt vàng khè to cồ cộ dõi theo con cú. Ron nhận thấy điều này lập tức chộp con cú đem ra khỏi phạm vi nguy hiểm quanh con mèo. 
Harry cầm lá thư lên. Thư đề gửi cho Harry. Nó xé phong bì, mở thư ra và hét lên. 
- Thư của chú Sirius!. 
Ron và Hermione hồi hộp reo lên: 
- Cái gì, đọc lớn lên cho tụi này nghe với!. 

Harry yêu dấu. 
Chú hy vọng con nhận được thư này trước khi về đến nhà dì dượng của con, Chú không biết họ có quen xài hộp thư cú hay không. 
Buckbeak và chú đang ở nơi ẩn náu. Chú sẽ không nói cho con biết nơi nào, để phòng trường hợp lá thư này rơi nhằm vào tay kẻ khác. Chú hơi nghi ngờ về mức độ đang tin cậy của cú, nhưng con cú này là con giỏi nhất mà chú có thể tìm được, và coi bộ nó cũng háo hức được giao công tác. 
Chú tin là bọn giám ngục Azkhaban vẫn còn đang lùng kiếm chú, nhưng bọn chúng sẽ chẳng có tý xíu hy vọng gì tìm ra chú ở đây đâu. Chú đang dự định để lộ dạng cho vài dân Muggle nhìn thấy chú, sớm thôi, ở một nơi xa trường Hogwarts, để cho vấn đề canh gác ở lâu đài được bãi bỏ. 
Có một điều mà chú không kịp nói cho con biết trong buổi gặp gỡ ngắn ngủi giữa chú cháu mình. Chính chú là người đã gửi cho con cây chổi thần Tia Chớp. 
Hermione reo lên một cách đắc thắng: 
- Thấy chưa! Mình đã bảo là cây chổi của chú ấy mà!. 
Ron nói: 
- Đúng vậy, chỉ có điều chú ấy không ếm bùa cây chổi thần, đúng không?. 
Con cú tí hon bây giờ đang rúc lên vui vẻ trong lòng bàn tay Ron. Nó gặm một ngón tay của Ron theo kiểu có thể cho là thân ái, làm Ron khẽ rên: .Úi da!. 
Crookshanks đã đặt hàng qua bưu điện Cú dùm chú. Chú ghi tên người nhận là con, nhưng bảo họ thanh toán tiền bằng vàng lấy từ kho bạc Gringotts số bảy trăm mười một, trương mục của chú. Con hãy coi đó như món quà sinh nhật thứ mười ba của người cha đỡ đầu gởi cho con. 
Chú cũng muốn xin lỗi về những nỗi kinh sợ mà chú nghĩ là chú đã gây ra cho con, vào cái đêm đó năm ngoái, khi con bỏ nhà dì dượng ra đi. Chú chỉ mong nhìn con một cái trước khi bắt đầu hành trình về phương Bắc, nhưng chú nghĩ có lẽ bề ngoài của chú đã làm con hoảng sợ. 
Chú gửi kèm theo một cái này cho con, cái mà chú nghĩ là sẽ làm cho niên học mới của con ở trường Hogwarts sẽ thú vị hơn nhiều. Nếu có khi nào con cần đến chú, cứ viết thư, con cú của con sẽ tìm được chú. 
Chú sẽ sớm viết thư cho con nữa. 
Chú Sirius. 

Harry háo hức nhìn vô bên trong phong bì: còn có một miếng giấy da khác bên trong đó. Nó đọc qua rất nhanh và đột nhiên cảm thấy ấm áp và thoả nguyện như thể nó vừa uống một hơi hết một chai bia bơ. 

Tôi, Sirius, cha đỡ đầu của Harry Potter, ký tên dưới đây cho phép Harry được đến thăm làng Hogsmeade vào những ngày cuối tuần. 

Harry mừng rỡ reo: 
- Với cụ Dumbledore, vầy là quá được rồi!. 
Nó nhìn đằng sau lá thư của chú Sirius: 
- Khoan đã, còn có tái bút nữa nè.... 

Chú nghĩ bạn của con, Ron, có thể thích giữ con cú này, bởi vì do lỗi của chú mà Ron không còn con chuột nữa. 

Mắt Ron mở banh ra. Con cú tí tẹo vẫn cứ kêu rúc một cách kích động. Ron nói ngập ngừng: 
- Giữ nó à?. 
Nó nhìn kỹ con cú một lát, rồi, trước sự kinh ngạc của Harry và Hermione, Ron chìa con cú ra cho Crookshanks ngửi. Ron hỏi con mèo: 
- Mầy thấy sao? Chắc chắn là cú thiệt chứ?. 
Con mèo kêu grừ grừ... 
Ron vui vẻ nói: 
- Vậy là được rồi. Con cú này là của mình đấy nhá!. 
Harry đọc đi đọc lại là thư chú Sirius gửi cho nó trên suốt chặng đường về đến nhà ga Ngã Tư Vua. Là thư vẫn còn được nắm chặt trong tay nó, và khi nó, Ron cùng Hermione bước qua hàng rào chắn của sân ga số Chín - ba phần tư, Harry nhìn thấy dượng Vernon ngay. Ông đứng cách khá xa ông bà Weasley, nhìn họ một cách đầy ngờ vực, và lúc bà Weasley ôm lấy Harry để đón mừng nó, thì sự nghi ngờ tệ nhất của dượng Vernon đã được khẳng định. 
- Mình sẽ gọi cho bồ về vụ cúp Thế giới nha!. 
Ron gọi theo Harry khi Harry chào tạm biệt nó và Hermione, rồi Harry đẩy cái xe chở chiếc rương cùng cái lồng con Hedwig về phía dượng Vernon. Dượng đón nó bằng phong cách thông thường của dượng: 
- Cái gì đó?. 
Dượng nạt, trừng mắt ngó lá thư nắm chặt trong tay Harry: 
- Nếu mày lại đưa một lá đơn nữa cho tao ký, thì mày sẽ lãnh thêm một.... 
Harry vui vẻ nói: 
- Không phải đơn từ đâu, đây là thư của cha đỡ đầu của con. 
Dượng Vernon lắp bắp: 
- Cha... cha đỡ đầu? Mày làm gì có cha đỡ đầu?. 
Harry rạng rỡ nói: 
- Dạ, có chứ! Chú ấy là bạn thân nhứt của ba và má con. Chú ấy bị buộc tội sát nhân, nhưng chú ấy đã vượt ngục phù thủy và bây giờ đang đào tấu. Dù vậy, chú ấy muốn giữ liên lạc với con... muốn biết tin tức của con... xem con có hạnh phúc không.... 
Trước vẻ mặt kinh hoàng của dượng Vernon, Harry toét miệng cười và bắt đầu đi về phía lối ra nhà ga. Con Hedwig kêu lách chách phía trước Harry, vì triển vọng một mùa hè sáng sủa hơn hè năm ngoái rất nhiều. 

HẾT